Blog trà Tuyết Kha

 Không biết từ khi nào tôi bắt đầu thích uống trà , yêu trà và vui khi làm việc cùng trà. 

Từ nhỏ tôi đã thắm nhuần câu ba nói "Ba mẹ mày bán mặt cho đất, bán lưng cho trời"; hình ảnh ba mẹ phải vất vả đi sớm về khuya bất kể ngày nắng cũng như ngày mưa đi hàng chục cây số để chăm sóc vườn trà kiếm thu nhập nuôi gia đình, và rất ít thời gian đề chị em chúng tôi được quây quần bên ba mẹ.


Ăn bánh uống trà là một thói quen rất đỗi bình thường trong gia đình tôi vào những dịp sum vầy. Ngày ấy, tôi không biết trà có ngon không? Cũng không biết bánh có ngon không và không gian có tốt không? Mà lần nào uống trà, cả nhà tôi cũng nói chuyện đến khuya, những câu chuyện đôi khi dang dở nữa chừng được đem ra chia sẻ cùng nhau, vậy mà vui.

Trà và việc uống trà trong tôi bắt đầu từ đó… trà không phải để uống mà là để thưởng. Cái thưởng ở đây là thưởng vị của trà, không gian đàm trà và những người ngồi chung bàn trà. Tôi không biết, không học và cũng chẳng hiểu nhiều về trà. Nhưng với tôi để có chén trà ngon thì phải có một sự kết hợp giữa không gian, thời gian và con người, tất nhiên không thể thiếu một bình trà.

Trà không dành cho những người nhanh nhạy và xông xáo vì trà nóng, vậy là khi uống lại phải từ tốn. Nhấp một chén trà nóng, cứ từ từ nâng ly trà lên để cho khói nóng mang cái hương, cái hoa của trà xông vào mủi, để cái giác quan nhạy nhất của ta cảm được cái hương ngan ngát từ cái mùi của lá cây. Mùi của màu xanh có thể cảm nhận như đứng giữa một rừng cây màu xanh. Mà chỉ mới đó thôi thì bộ não đã ngây ra. Cả người như được nhẹ ra, những cái bụi trần rã rời theo và cũng tích tắc thôi thì trung ương đã tuyền xuống miệng một thông điệp làm cuốn họng người uống phải rung động. Mở miệng hớp một ngụm vào, cái nóng làm cho các giác của ta như bừng dậy, đánh thức điều gì đó chờ đợi… trà khi được uống vào sẽ vào ngay giữa khoang miệng, chạm ngay vào cuối lưỡi nên người ta mới cảm thấy vị đắng đầu tiên. Nhưng chỉ trong tích tắc thì trà sẽ thấm toàn khoang miệng cho đến khi đầu lưởi nhận ra vị ngọt thì trà đã được uống xong.


Giờ thì gia đình tôi ít ngồi uống trà với nhau, có lẽ vì anh chị em tôi giờ đây đã lớn hơn, mỗi người đều có cuộc sống của riêng mình. Ba mẹ chỉ còn là người nghe những việc chúng tôi đã làm, đứng bên lề để xem những gì mà chúng tôi đã làm, đã tự quyết định, tự định hướng cho chính mình…, và vì cuộc sống của ba mẹ đã thay đổi theo thời gian, vì tất cả những lý do đó đã xóa dần những buổi trà sum vầy của gia đình tôi.

Đôi khi tôi hay uống trà một mình, trên bàn làm việc ở nhà của tôi luôn có bình trà. Thói quen ấy lớn dần trong tôi và cuối cùng tôi thấy trà cũng hay, trà đem một con người nhỏ nhắn như tôi trở nên đầy nghị lực trong cuộc sống. Đem một người luôn trong guồng công việc như tôi phải bỏ tất cả để đi uống trà cùng gia đình vào chiều thứ 7. Và để tôi có thể hiểu được cuộc sống này đôi khi cần những dấu chấm để nghỉ xã hơi, để hoài niệm và để mình tĩnh lại.